Chuyển đến nội dung chính

Có một nhóm bạn như thế...

      Sau một khoảng thời gian đi qua những ngày nắng mưa vui buồn, hôm nay tôi mới có thể ngồi viết những dòng này... Những suy nghĩ về nhóm bạn đại học thân quen nhí nhố.
Chúng tôi mỗi đứa một nơi, quen nhau cũng gọi là cái duyên, gặp nhau cũng gọi là cái số. Chúng tôi 11 con người tạo nên một nhóm mang tên B1.
Những ngày đầu chúng tôi gặp nhau với những sự bỡ ngỡ ngô nghê khi vừa rời xa khỏi gia đình bước vào một môi trường sống và học tập mới. Chưa quen, chưa thân với bất kỳ ai cả... Giờ seminar đầu tiên chúng tôi được phân nhóm, các nhóm này sẽ cùng nhau học tập đến hết bốn năm đại học, nhưng không phải vậy, chúng tôi chỉ được học bên nhau trong vòng một năm thôi, rồi nửa nhóm lại bị tách sang nhóm mới, nhưng may mắn thay, chúng tôi vẫn học trong cùng một lớp, vẫn giữ được liên lạc được  với nhau...
     Giờ thì kể về từng đứa một nhé.
    Đầu tiên lầ con bé Doan, tôi và chúng nó đặt nhiều biệt hiệu cho nó lắm như Doan dở, Doan điên,... hí hí... Nó hơn tôi một tuổi nhưng vì quen gọi là cậu tớ ngay từ đầu rồi nên cũng không quen gọi nó là chị. Một đứa con gái cá tính cũng không hẳn, bánh bèo cũng hiếm khi... nó cứ ngây ngây ngô ngô kiểu đáng yêu . Đúng là chắc cả đời này chỉ gặp mỗi đứa như nó ngây thơ trong sáng chính hiệu, đứa mà mình nghĩ sau  khi nó bị lừa dối nó sẽ phải sống thế nào? Ngày đầu tiên gặp nó cũng buồn cười lắm. Gặp nó là lúc tan ca học cuối buổi sáng, trời đột nhiên đổ cơn mưa rào. Đứng dưới nhà K6, tôi mở ô để chuẩn bị đi về, nó chạy với nói rằng: " Cậu ơi cho tớ đi nhờ với!!!" Rồi tôi hỏi: " Cậu về đâu??" Nó nhe răng ra cười và đáp: " Tớ về Pháo Đài Láng". Cũng tiện đường với tôi nên tôi cho nó đi về cùng ô. Nhưng thề lúc đấy trong đầu vẫn lảng vảng cái suy nghĩ: " Con này từ đâu xuất hiện thế nhỉ??". Rồi khi biết cùng nhóm cùng lớp với nhau chúng tôi thân nhau hơn một chút. Hàng ngày đợi nhau ở góc đa ngõ 14 Pháo Đài Láng,, chờ đợi nhau đi học. Bài tập nhóm đầu tiên của môn thần thánh nào đó ở Hờ Lú. Đúng kiểu sinh viên năm nhất. Cả nhóm chúng tôi gặp mặt nhau tại quán Lotte Huỳnh Thúc Kháng. Nghĩ lại vẫn thấy buồn cười. Kết quả của buổi họp là chúng tôi bàn về cách làm bài thì ít còn ăn uống chơi bời là nhiều. Tôi vẫn nhớ trong buổi họp hôm đấy tôi có nói với nó là : " Có lẽ trong những tháng năm đại học, mày sẽ là đứa tao thân nhất đấy". Nó hoẻn miệng cười nagjc nhiên, còn tôi cho rằng đó là điều bình thường. bởi lẽ tôi là đứa con gái nhạy cảm, nếu gặp ai mà tôi có linh cảm tốt thì tức người đó là người tôi có thể tin tưởng được. Rồi tôi và nó, chúng nó cứ quấn lấy nhau như vậy.Kể về kỉ niệm về tôi và Doan dở thì nhiều lắm, có mà viết thành quyển truyện dày cũng không viết hết, nào là kỉ niệm về 3 chữ vâng, nào là kỉ niệm về chúng tôi trong ngày mưa bão ở Thái Hà, kỉ niệm về cái mụn mọc không đúng chỗ trên Mai Lĩnh.... Nhiều lắm... Đến giờ này đây, may mắn tôi và nó vẫn còn được chơi với nhau, còn được kể cho nhau nghe những mối tình bọ xít, còn đi chơi với nhau. Có thể sau này mỗi đứa sẽ có những đường đi khác nhau nhưng tôi tin nhưng kỉ niệm của tuổi trẻ sẽ giúp chúng tôi nhớ về nhau, nhớ về những tháng ngày ngây ngô vụng dại, nhớ về những cái ngu ngơ tuổi mới lớn, nhớ về những rung động thả thính đầu đời của hai đứa. Chúng ta dù không thể làm gì để giúp cho nhau giàu có hơn nhưng ít ra chúng ta đã biết lấp đầy những khoảng trống của tuổi thanh xuân... " khoảng trống của tình bạn đẹp".
      Tiếp theo là con bé Thu. Giống như Doan, chúng tôi cũng đặt biệt hiệu cho nó là Thu lợn, Thu béo, Thu thối... Nó là con bé cùng cung song ngư với tôi. Cả hai đều luôn nghĩ mình là nhân vật chính trong những bộ phim, những cuốn ngôn tình lãng mạn. Song Ngư mà, lãng mạn, nhạy cảm dễ bị tổn thương. Tôi hay vào phòng ký túc nó ngủ khi những hôm phải học sang chiều. Chẳng biết tự bao giờ cảm thấy yêu quý nó như vậy. Nó không béo,chỉ mũm mĩm một chút thôi, tôi nghĩ nó cứ để như  vậy sẽ xinh hơn đáng yêu hơn. Với tôi nó là một đứa tốt bụng đáng tin cậy. Nó cùng với lũ chúng tôi rong ruổi qua hết những tháng năm đại học. Tôi có nhiều kỷ niệm về nó lắm. Kỷ niệm đáng nhớ nhất là ngày nó lên thyết trình môn Hôn nhân. Hình như là lần đầu nó lên thuyết trình thì phải. Nó run lắm. Thấy nó ngồi đọc đi đọc lại với tâm trang ngao ngán, thấy cũng tội. Không biết có phải trời thương không, nhưng mà đúng lúc nó lên thì nhà A có chuông báo cháy, tất cả tìm đường để thoát nạn cả giảng viên. Nó không phải thuyết trình nữa, nó thoát nạn. Nhưng đấy chỉ là chuông báo giả. Cả lũ phì cười vì câu chuyện ấy, đến giờ nhắc lại nó vẫn bảo nó là may mắn. Cảm thấy có sự trùng hợp đến mức đáng yêu. 
     Phan và Bính là hai đứa con trai duy nhất trong nhóm. Với tôi, Bính tôi thấy thoải mái khi nói chuyện hơn. Bởi vì Bính biết pha trò cho lũ con gái chúng tôi cười, biết quan tâm đúng mức, biết cách chê bai một cách đáng yêu. Tôi với nó gặp nhau nói chuyện được một hai câu tử tế rồi lại quay ra đá đểu nhau. Rồi cả lũ con gái nhâu nhâu vào nó, tôi vẫn thường nói đùa bảo với mọi người là Bính là chàng trai năm ấy chúng tôi cùng theo đuổi. Chắc với nó, tôi chỉ nhwos nhất kỉ niệm nó đèo tôi từ Hà Nội về Hải Dương chơi nhà Doan. Cả đoạn đường có lắm sự việc bi hài xảy ra lắm. Nhưng tóm lại tôi thấy nó là một thằng con trai tốt bụng biết cách trấn an tôi khi tôi mất bình tĩnh. Còn Phan, tôi cảm thấy nó như sống khép kín, biết được hoàn cảnh gia đình nó tôi cũng thông cảm cho nó được phần nào. Với cá nhân tôi, hoàn cảnh gia đình cũng chỉ là một phần thôi, quan trọng là tính cách bản năng của nó, tôi cảm thấy không hợp cho lắm. Nhưng ít ra nó cũng là thằng con trai có trách nhiệm, nhiệt tình với các hoạt động của lớp.
   Cô giáo Thảo, Diệp, Linh, Phương, Cầm Anh, Hiếu nữa, những con người đã xuất hiện trong tuổi thanh xuân của tôi, có thể dịp khác tôi sẽ viết về họ, những cảm nhận của tôi về họ. Với tôi đó là những người bạn đáng nhơ snhaats thời đại học này. Bởi chúng tôi đã cùng nhau trải qua những sự ngây dại, ăn cùng nhau, ngủ cùng nhau, còn nhiều thứ cùng nhau lắm. Giờ đây, chúng tôi sắp phải xa nhau rồi, tôi cảm nhận được sự xa cách ấy, xa cách về khoảng cách địa lý nhưng gặp lại nhau tình cảm vẫn còn như ngày nào. gặp lại đứa nào tôi cũng chạy ra thật nhanh để ôm lấy chúng nó một cái, cảm giác mọi sự xa cách dần dần biến mất, chỉ còn chỗ cho thứ gọi là tình bạn...
Sauu này, khi tôi có gia đình, tôi sẽ kể cho chồng và con mình nghe những câu chuyện của tôi và chúng nó, để những người tooi yêu thương biết được tôi và chúng nó đã trải qua và bên nhau như thế nào, để tôi có thể mỉm cười nói:
            "TÔI CÓ MỘT NHÓM BẠN NHƯ THẾ..."

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Công bố son với nhà nước qua Luật Việt Tín vô cùng đơn giản

Sau bao nhiêu nỗ lực tìm tòi, nghiên cứu tôi đã có cho mình những phương pháp chế tạo ra một số loại son tự nhiên vô cùng an toàn cho người sử dụng. Tôi cũng biết rằng giới trẻ hiện nay rất chuộng những phương pháp làm đẹp tự nhiên. Bởi vậy tôi đã cho sản xuất mặt hàng này để cung ứng ra thị trường, đương nhiên  trước khi làm công việc đó tôi phải trải qua các thủ tục công bố mỹ phẩm sản xuất trong nước vô cùng khó khăn nếu như không có được sự trợ giúp của công ty Luật Việt Tín. Tôi biết đến công ty qua website luatvietin.vn , đây là trang chủ chính thức của công ty. Qua phần giới thiệu tôi biết rằng công ty này chuyên cung cấp các dịch vụ về đăng ký lưu hành thực phẩm, công bố mỹ phẩm và nhận được sự đánh giá vô cùng tích cực của khách hàng. Với ba cơ sở trên cả nước, Luật Việt Tín giúp đỡ cho biết bao người có tờ giấy công bố trên tay mà không mất nhiều thời gian, công sức đi lại. Công ty luật sẽ tư vấn, giúp chúng ta hoàn thiện thủ tục hồ sơ đầy đủ, gọn lẹ và luô...

Làm công bố thực phẩm nên tôi chú trọng ăn uống hơn!

Xin chào các bạn, tôi là Mai Chuyên , tôi hiện đang làm về mảng công bố thực phẩm. Trước đây thời còn sinh viên tôi không quá chú trọng tới vấn đề ăn uống, thậm chí có thể nói là xuề xòa. Tôi mua thực phẩm, đồ ăn thức uống ở những chỗ mà tôi vô tình đi ngang qua, thấy ngon ngon thì mua. Đó là thói quen xấu, mẹ tôi luôn kịch liệt phê phán kiểu sống này của tôi vì bà rất coi trọng bữa ăn, coi trọng sức khỏe. Ăn sạch uống sạch đảm bảo sức khỏe Mỗi lần mẹ tôi lên chỗ tôi học thăm tôi bà đều cố gắng mang thực phẩm sạch từ nhà đi để nấu cho tôi vài bữa ăn ngon nhất có thể. Tôi thì hay bảo mẹ không cần phải vất vả thế bởi tôi có thể tự mua ngoài chợ có hoặc siêu thị, quán ăn cho tiện. Thói quen sống xuề xòa ấy khiến tôi bị ngộ độc thực phẩm 1 lần mà tôi sợ mãi cho tới bây giờ. Sau khi ăn phải một cốc thạch xanh ngoài chợ (sau này tôi mới biết nó được làm từ nguyên liệu không rõ nguồn gốc, đường hóa học và cả thạch cao để đông cứng thạch). Tôi đã phải nằm viện vài ngày, sút mấy kg...

Mẹo tẩy da chết thiên nhiên dành cho da nhạy cảm

Đứa bạn ở cùng phòng mình, da cực kỳ nhạy cảm, kiểu như cứ động đến mỹ phẩm là mặt đỏ lựng lên, ngứa rát, có khi còn nổi mẩn lên khắp. Vì thế, nó chả dùng bất kỳ một thứ mỹ phẩm nào hết, không hề có khái niệm skincare, cho nên da càng ngày càng xuống cấp. Vì không dùng sữa rửa mặt cũng không dám tẩy trang, thế nên da luôn ở trong tình trạng bị mụn. Bao nhiêu bụi bẩn, khói bụi không được làm sạch, gây bí tắc lỗ chân lông, sinh ra mụn, ngoài ra còn nám sạm da. Thấy mình dùng được mỹ phẩm, nó ghen tị lắm. Xong xuôi mình bảo, nếu mày không dùng được mỹ phẩm, có thể tận dụng nguyên liệu thiên nhiên để làm đẹp mà. Chẳng hạn như, đối với tẩy da chết, mình có thể sử dụng sữa chua (không đường) và muối hay cà phê – dầu dừa hoặc có thể sử dụng hỗn hợp bột yến mạch – dầu ô liu. Những nguyên liệu từ thiên nhiên này hoàn toàn lành tính, không gây kích ứng da mà hiệu quả không thua kém bất kỳ một loại mỹ phẩm nào đâu nhé. Đặc biệt, lại còn làm trắng, mềm mịn da nữa cơ. Thử làm và cảm nhận!